Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Học Làm Thơ Đường

Hồn thơ lai láng thiếu duyên văn
Thiếu cả chân phương luật trắc bằng
Năm vận khô nghiên còn lạc hướng
Tám câu tà bút vẫn sai đàng
Tri âm cách dặm chưa bình giảng
Bằng hữu xa đường hết hỏi han
Dù khó bao nhiêu nào chán ngán
Kiên tâm bền chí quyết không hàng
Thuần Đức

Lảng Du

Chúng báo rằng ta lảng trí rồi !
Không đâu ta chỉ thích đi chơi
Tham quan xóm lạ nhìn hoa cỏ
Dạo cảnh đường xa ngắm đất trời
Sáng bước lang thang tìm nắng ấm
Chiều ngồi thờ thẩn đón mây trôi
Màng chi thế sự ai thương ghét
Cuộc sống riêng mình thấy vẫn vui
Tía Tô

Mưa Nửa Đêm


Đêm khuya rỉ rích nhạc côn trùng
Nỗi sợ len vào tưởng rét run
Có phải ma rên tuôn gió lạnh
Hình như quỉ khóc gọi mưa phùn
Choàng nhanh áo nỉ, quàng khăn lụa
Trùm vội mền len, mang vớ thun
Lạnh ngắt sống lưng, ê buốt óc
Chừng nghe gỏ cửa : " Mở đi Sùng "
Khoailangsùng


Bài Họa : Ngày 13 Chẩn Mạch


Trời Nam đất Mỹ cách muôn trùng
Hiểu rõ vì sao lại phát run
Xứ Bến làm gì băng giá có
Hàm Luông khó thể hắt sương phùn
Nguyên do tối ngủ hay ôm gối
Hậu quả ngày mang lắm nịch thun
Huyết mạch không đều ...nên khó chữa
Thì thôi biết vậy chớ nên sùng
Nhà Quê 13-12-09


 Bài Họa : Chớ Vội Sùng


Khí tượng loan tin báo tuyết trùng
Nghe qua hoảng sợ dạ run run
Lâu rồi chưa nếm trời giông nổi
Mới thấy gần đây suối nóng phun
Trái đất như chừng hâm nóng lại
Môi trường ô nhiễm thấy mà thun
Suy đi nghĩ lại thêm căng óc
Hãy cứ bình tâm chớ vội sùng
Hồng Hạnh Nguyên





Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

Nhà Giáo Về Hưu


Nghe tiếng trống báo giờ lên lớp
Tiết cuối cùng nghề giáo là đây
Để rồi rong ruỗi đường mây
Trở về lều cỏ am cây cuối đời

Đem tâm huyết dành trao lớp trẻ
Cả tuổi xuân thoáng chốc trôi qua
Ngoảnh nhìn tóc đã sương pha
Bùi ngùi tim đập ngân nga nỗi buồn

Không con cháu cảnh nhà vắng vẻ
Ra vào thường chỉ một mình thôi !
Bạn bè nay cũng xa rồi
Thói đời mặn nhạt dần trôi nghĩa tình

Năm cũng được đôi lần thăm viếng
Trò cũ về ôn chuyện ngày xưa
Vội vàng thiệp tặng, quà đưa
Rồi như cơn gió, như chưa đến tìm

Dù sao cũng được người nhớ đến
Còn hơn ai Nhà Giáo không trò
Về hưu tủi phận, thẹn thò
Mấy mươi năm chở chuyến đò không công


Thu Phai

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009

Ước Còn Mơ


Nhớ xưa chị bảo tập làm thơ
Năng khiếu Trời ban chớ hững hờ
Em xét gia đình còn nặng gánh
Thời gian chưa thể được vui !


Bây giờ em lại rất yêu thơ
Em quyết nghe theo chẳng hững hờ
Bổn phận gia đình đà trọn vẹn
Cuộc đời thư thả thích mông


Hằng mong được chị dạy văn thơ
Chị ở nơi nao mãi hững hờ
Đành phải tự biên rồi tự họa
Dỡ hay nào biết tự hào


Buồn riêng văn kém mất duyên thơ
Trách bấy nàng thơ cũng hững hờ
Nghiên bút chờ đây, đành trốn mất
Nản lòng tựa ghế thả hồn


Rồi em nhẹ viết mấy vần thơ
Chị đến cùng em chẳng hững hờ
Vui bảo " Thơ em nay khá lắm !
Đã tròn niêm luật đỡ lơ


Nhưng còn thiếu ý lúc hòa thơ
Học hỏi dồi trau chớ hững h
Phát triển tài năng như đạo đức
Đừng nhiều đa cảm sống trong


Người xưa lưu lại biết bao thơ
Yêu nước thương dân chẳng hững hờ
Cảm mến muôn loài cùng vạn vật
Không gì vướng bận chuyện buồn !


Tình thơ cao quý mới là thơ
Hãy nhớ lời ta chớ hững hờ "
Lĩnh ý ngẫn lên người đã khuất
Giật mình tỉnh giấc...ước còn !!!


Thuần Đức






Họa vận : Xem Bóng Đá



Ôi... Đá Banh !


Đá banh chẳng thích thấy thì... dông
Ai có hơn thua cũng mặc lòng
La lối ồn ào lời khiếm nhã
Cãi gây inh ỏi chuyện bao đồng
Thanh niên cổ vũ như say rượu
Trẻ nhỏ reo hò tợ đứa ngông
Tuy chẳng cảm tình, con cháu khoái
Cũng đành xuôi xị...hết oai phong
Thuần Đức

Xem Bóng Đá

Những chàng cầu tướng chạy như giông
Tranh đá quả banh rõ nóng lòng
Bên thủ kiên cường giăng lưới thép
Phía công ào ạt dụng chân đồng
Bóng lăn khắp chốn theo người giỏi
Còi thổi từng hồi phạt kẻ ngông
Khán giả reo hò vui cổ vũ
Trọng tài thể hiện nét oai phong
Quang Vũ