Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009

Ước Còn Mơ


Nhớ xưa chị bảo tập làm thơ
Năng khiếu Trời ban chớ hững hờ
Em xét gia đình còn nặng gánh
Thời gian chưa thể được vui !


Bây giờ em lại rất yêu thơ
Em quyết nghe theo chẳng hững hờ
Bổn phận gia đình đà trọn vẹn
Cuộc đời thư thả thích mông


Hằng mong được chị dạy văn thơ
Chị ở nơi nao mãi hững hờ
Đành phải tự biên rồi tự họa
Dỡ hay nào biết tự hào


Buồn riêng văn kém mất duyên thơ
Trách bấy nàng thơ cũng hững hờ
Nghiên bút chờ đây, đành trốn mất
Nản lòng tựa ghế thả hồn


Rồi em nhẹ viết mấy vần thơ
Chị đến cùng em chẳng hững hờ
Vui bảo " Thơ em nay khá lắm !
Đã tròn niêm luật đỡ lơ


Nhưng còn thiếu ý lúc hòa thơ
Học hỏi dồi trau chớ hững h
Phát triển tài năng như đạo đức
Đừng nhiều đa cảm sống trong


Người xưa lưu lại biết bao thơ
Yêu nước thương dân chẳng hững hờ
Cảm mến muôn loài cùng vạn vật
Không gì vướng bận chuyện buồn !


Tình thơ cao quý mới là thơ
Hãy nhớ lời ta chớ hững hờ "
Lĩnh ý ngẫn lên người đã khuất
Giật mình tỉnh giấc...ước còn !!!


Thuần Đức






Không có nhận xét nào: