Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Mưa Nửa Đêm


Đêm khuya rỉ rích nhạc côn trùng
Nỗi sợ len vào tưởng rét run
Có phải ma rên tuôn gió lạnh
Hình như quỉ khóc gọi mưa phùn
Choàng nhanh áo nỉ, quàng khăn lụa
Trùm vội mền len, mang vớ thun
Lạnh ngắt sống lưng, ê buốt óc
Chừng nghe gỏ cửa : " Mở đi Sùng "
Khoailangsùng


Bài Họa : Ngày 13 Chẩn Mạch


Trời Nam đất Mỹ cách muôn trùng
Hiểu rõ vì sao lại phát run
Xứ Bến làm gì băng giá có
Hàm Luông khó thể hắt sương phùn
Nguyên do tối ngủ hay ôm gối
Hậu quả ngày mang lắm nịch thun
Huyết mạch không đều ...nên khó chữa
Thì thôi biết vậy chớ nên sùng
Nhà Quê 13-12-09


 Bài Họa : Chớ Vội Sùng


Khí tượng loan tin báo tuyết trùng
Nghe qua hoảng sợ dạ run run
Lâu rồi chưa nếm trời giông nổi
Mới thấy gần đây suối nóng phun
Trái đất như chừng hâm nóng lại
Môi trường ô nhiễm thấy mà thun
Suy đi nghĩ lại thêm căng óc
Hãy cứ bình tâm chớ vội sùng
Hồng Hạnh Nguyên





Không có nhận xét nào: