Nhìn hoa phượng nở dạ buồn tê
Tưởng đâu khắng khít không xa cách
Nào biết biệt ly sớm cận kề
Đó chốn thuyền mê mong trở lại
Đây nơi bờ giác ngóng quay về
Trăm năm lỡ hẹn đời phiêu bạt
Số kiếp lênh đênh quá não nề
Thu Phai
Xuân bừng tỉnh dậy giấc mơ dài
Hằng Nga bao thuở vẫn cô đơn