Thứ Năm, 31 tháng 12, 2009

Bài Họa : Công Bằng Mà Nói Nha Bà Con



Trái nõn ngon lành xúm xít coi
Bọc bao kỹ lưỡng kiếm đâu giòi
Khoai thèm quẹt mép nhai lia lịa
Sùng khoái bắt 
chàng sleep.gif … ép cố ngoi
Sâu chát mà xơi gần hết thúng
Ngọt giòn còn có cái… cù loi
Thôi về đợi 
Ổng tongue.gif sinh hoa quả
Ở đó tức mình cứ hét nhoi
Lá Vàng 23.12.09



Bài Họa : Nén

Ổi chảng chưng ra chỉ để coi
Xơi chi lại trách có lắm giòi
Nay thêm hủ mắm mùi thơm phức
Mới ngữi mà trong bụng muốn ngoi
Cố nén phen nầy đừng dạm thử
Thò vào chắc mẻm bị ăn loi
Của riêng giữ kín dành khi ngặt
Chẳng phải ông kia tánh nhỏ nhoi

Trúc Giang Tử

Bài Họa: Khui Mắm

Thạp mắm lâu năm giở thử coi
Chưa ai đụng tới khó đâu giòi
Vừa nơ nấp đậy mùi quen bốc
Mới rớ phần trên bụng đã ngoi
Lớp lớp liền trân thành dẽ dặt
Hàng hàng khít rịt chẳng thoi loi
Nhà bên xách tộ sang xin ké
Dặn nhỏ đừng đồn họ tới nhoi
NhàQuê 

Nổ



Nghe kêu ổi bự chạy qua coi
Hái xuống khoe ngon bổ có
 giòi
Tưới nước đôi phen, khô nứt nẻ
Vun phân mấy bận, ướt loi 
ngoi
Nhai lia chát ngắt, đau hơn hoạn 
khoc.gif
Nuốt vội chua lè, tức muốn 
loi mad.gif
Chậm trái phân nhiều ngon chắc cú
Quả to nổi tiếng sẽ đồn 
nhoi
Thu Phai



Bài Họa : Phải Rồi


Chức trọng thường hay sớm háp già
Gì đâu thắc mắc quái chi cà !
Bên trên lịnh lạc... ra liền bốc
Phía dưới dèm pha... nhột quá ha
Cống nạp đều chi lơi...khó lắm
Phân chia hụt thiếu... dễ cho nà
Tìm phương thỏa mãn hầu yên ổn
Tính toán lo toan bạc tóc già
NhàQuê



 Chào Thua Các Cụ


Ớn quá xương gân mấy "lão" già
Vườn xuân chẳng mỏi gối la cà
Vài bồn mơn mởn hoa vừa hé
Ít chậu nơ về ... khoái dữ ha !
Nụ tía hồng nhung... thơm lại ngát
Cành lài nỡ trắng... nỏn thêm nà
Thừa nhàn sớm tối bên hoa ngắm
Thoả thích lòng xuân mấy cụ già

Trúc Giang Tử

Hô Biến


Kết bạn vui thơ tuổi chớm già
Cớ sao hóa trẻ lạ kỳ cà !?
Dáng xưa phốp pháp oai phong lắm
Vóc mới còm nhom nhút nhát ha !
Hên gặp tiên ban cho trẻ lại
Rủi xui quỉ biến nhỏ hơn nà !
Văn phong có đổi theo hình mới
Gợn sóng lăng nhăng bởi chửa già ?
Khoailangsùng

Bài Họa : Gần Gũi Thiên Nhiên


Chắc chắn ông ta lưỡi phải lè
Đâu ai cật lực ... được im re

Săn voi ... giản dị ... voi nghe quíu
Rượt cọp ...bình thường... cọp chạy te

Khố vấn đơn sơ chừng thoái mái
Xiêm choàng chiếu lệ có nhằm nhè

Vua Lào giáng chỉ ngầm khen ở
Rượu lá ... dưa khoai... được việc nè

NhàQuê

** Đã tới .... mà không chịu copy toa thuốc! 

Già Ama Kông *


Khá khen Lão Bạng mắt xanh lè
Sống giữa Buôn Đôn cứ khỏe re
Lên núi săn voi lùng khỏe khoắn
Vào rừng rượt cọp chạy te te
Ngày ăn thảo dược, con cười mỉm
Tối uống phấn hoa, vợ khóc nhè
Già trẻ gái trai khâm phục tợn
Đường xa lặn lội đến mua nè
Khoailangsùng
*  Sinh năm 1910, dân tộc Lào, sống tại Buôn Đôn TP Buôn Ma Thuột
từ thời Pháp thuộc cho đến nay. Có tổng cộng 4 bà vợ, 21 người con.
Được Vua Lào phong là Vua săn voi vì bắt được 298 con , con cuối
cùng bắt lúc đã trên 80 tuổi cùng lúc cưới người vợ thứ tư sinh cho
ông đứa con trai út. Sở hữu bài thuốc gia truyền được các ông khen
hay hơn cả Viagra
.

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009

Tìm Hiểu Chữ Ta


Cả đời học được mấy từ
Cứ xài rơi rớt không dư thiếu hoài
Chữ Đêm qua đến chữ Ngày
Chữ Năm chữ Tháng kéo dài bao lâu
Chữ Tiền chữ Bạc lo âu
Chữ Trung chữ Hiếu đứng đầu thế gian
Chữ Tài chữ Sắc so hàng
Chữ Danh sang trọng chữ Quan ắt giàu
Chữ Tâm chữ Đức trên cao
Chữ Nhân chữ Nghĩaước sao vẹn toàn
Chữ Cười rạng rỡ hân hoan
Ai tìm hiểu hết vô vàn chữ ta
Lê Dân

Bài Họa:

Chữ Nhân đứng trước chữ Từ
Thuộc làu hai chữ Phước Dư hưởng hoài
Đời người mấy vạn Đêm Ngày
Ai đo Tháng rộng Năm dài bao lâu
Bạc Tiền không quá lo âu
Hiếu Trung là một nhịp cầu trần gian
Sắc Tài cùng lối chung hàng
Thanh Danh đáng trọng Liêm Quan chẳng giàu
Trau Tâm dồi Đức thanh cao
Đổi đời Nhân Nghĩa trước sau chu toàn
Vui cười cuộc sống hân hoan
Tìm sâu hiểu rộng vô vàn chữ ta
Thuần Đức

Thứ Ba, 29 tháng 12, 2009

Cây Si


Nắng chiều in bóng cây si
Dáng anh kế cận cùng thi đứng nhìn
Cây mong ai hiểu được mình
Cũng như anh muốn tỏ tình cùng em
Ngày xưa ai đã tìm đem
Trồng si đúng chỗ làm em ngại ngùng
Mắt em sương phủ lạnh lùng
Cho tim anh nhói, cho lòng anh đau
Em ơi đừng vội đi mau
Chờ anh bắt nhịp bên nhau lối về
Thu Phai

Mộng Mơ


Ai bảo tuổi nầy đã hết mơ
Ngắm hoa còn gợn mối tình tơ
Mây bay gió thổi...nâng hồn mộng
Nước chảy bèo trôi...gợi hứng thơ
Đôi tách trà thơm tìm bạn...đợi
Hai chung rượu ngọt đón ai...chờ
Đâu người tri kỷ...mong tha thiết
Dù biết không thành...vẫn ước mơ
Thu Phai


He Heee
Lang Sùng ... lủng lổ vẫn còn mơ tongue.gif
Te Lão nầy xin cột mối tơ hun.gif
Sớm sớm nghiêng vai ...kề lá mộng
Chiều chiều dạo bước kiếm vần thơ
Lưa thưa nắng nhạt xa còn đợi
Lất phất mưa bay lạnh cũng chờ
Chẳng dám với cao nào dám ước
Chỉ mong ngày tháng được cùng mơ 
hun.gif

LãoTe

Sĩ Nông Công Thương


Nắng xuân ấm dịu khắp dân gian
Nông, Sĩ, Công, Thương họp luận bàn
Kế hoạch năm nay lên bảng đẹp
Hai ngàn lẻ một phải vinh quang


Nông dân lên tiếng giữ theo mùa
Thời tiết năm nay quyết chẳng thua
Thuế vụ dù tăng ta há ngại
Bạn nghèo ta giúp chẳng tiền mua


Nhân sĩ cười giòn tỏ ý anh
Giáo viên nhiệm vụ phải công thành
Dạy trò mong được trò chăm tiến
Góp sức vì đời chẳng lợi danh


Còn tôi vốn thật một thương gia
Thu lợi quanh năm của trạc hà
Mưu trí tiền vô không dụng sức
Trợ miền bão lụt khắp gần xa


Công nghệ đứng lên đến lượt chàng
Mĩm cười vui vẻ nói oang oang
Nghề tôi hữu ích cho nhân loại
Phương tiện giao lưu khắp nẽo đàng


Các bạn tốt thay đẹp lý tình
Đức, Tài, Trí, Sức vững niềm tin
Riêng ta thương kính chàng nhân sĩ
Luyện trẻ nên người chẳng lợi danh


Thuần Đức


Bài họa :


Hai ngàn lẻ một lịch nhân gian
Buổi họp "Tứ dân góp ý bàn"
Biên bản trình bày nhiều kế sách
Dựng xây đất nước cảnh phong quang


Đây lão nông dân việc bốn mùa
Phong điều võ thuận ắt không thua
Nông cư thủy điện dân càng khỏe
Yếu vốn làm sao có bạc mua


Tới phiên nhất sĩ để phần anh
Bao quát nghề văn phải đạt thành
Cống hiến tinh hoa nguồn sống mới
Lo tròn trọng trách mới thơm danh


Một vốn bốn lời mại lão gia
"Phi thương bất phú" phải không hà?
Quá nhiều mưu mẹo ngồi an dưỡng
Giúp kẻ thiên tai đỡ xót xa


Lao động công nhân việc của chàng
Tay nghề dù giỏi chẳng huênh hoang
Giúp cho đồng chủng nhiều phương tiện
Chuyển tải hàng đi khắp ngả đàng


Chung tay xây dựng phỉ nhân tình
Nghề nghiệp trau dồi vững đức tin
Hết cảnh đình công và bãi thị
Xóa điều tham nhủng bán mua danh


Lê Dân





Bài họa : Vun Bồi Độ Lượng

Cầu mong thêm được mấy lần xuân
Ánh mắt niềm tin cứ lụi dần
Vẫn cố trui rèn câu tín nghĩa
Mãi lo tập luyện chữ hồng ân
Đường trần chửa dứt đường sinh sống
Nẽo đạo còn vương nẽo quyến thân
Sớm tối dặn lòng nên cảnh tỉnh
Tránh xa cho khỏi chốn trầm luân


Tránh xa cho khỏi chốn trầm luân
Dẫu biết đường danh lợi chẳng cần
Vẫn biết lo bề an dưỡng tánh
Nên còn tập luyện tỉnh tu thân
Đem lòng hỉ xả qua đời tục
Mở dạ từ bi lánh bụi trần
Đừng để phút giây vùi lấp cả
Mà nâng độ lượng tiến lên dần
Gia Linh

Xuân 2005


Tuổi đời đã được tám mươi xuân
Khi nhớ khi quên trí giảm dần
Nương bóng từ bi tìm cội phúc
Nhờ soi đuốc tuệ đượm nguồn ân
Cháu con kề cạnh luôn thương kính
Bằng hữu xa gần vẫn mến thân
Có được niềm vui trong cuộc sống
Tâm hồn thanh thản học kinh luân


Tâm hồn thanh thản học kinh luân
Nẽo lợi đường danh thấy chẳng cần
Sáng sáng thể thao gìn sức khỏe
Đêm đêm thiền định vững tinh thần
Cần tu ước được thông chơn lý
Học đạo cầu mong nhẹ nghiệp trần
Giữ tánh ôn hòa luôn nhẫn nhịn
Sân si hỉ nộ quyết xa dần
Thuần Đức



Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009

Du Lịch Tây Nguyên

Đám bạn Khoai Lang với Lá Vàng
Làm  tour Đắc Lắc tới Lang Bian
Hẹn ai thức sớm phone nhau dậy
Đúng bốn giờ "go" kẽo trễ tràng


Hành trang sắp sẵn vẫn hoang mang
Châm trà cúng Táo để cầu an
Taxi đến rước, quên cơm chó
Chân bước lên xe, miệng thở than


Cả đám ồn ào nói giống câu
"Hồi hôm tui có ngủ gì đâu"
Nôn nao du lịch xa cùng bạn
Quẳng gánh gia đình được ít lâu


Bốn trăm cây số khổ trần ai
Bụi đỏ đường xa thấm mệt nhoài
Thỉnh thoảng xe dừng cho "bức cỏ"
Còn thì trực chỉ hướng Đồng Xoài


Xuyên qua Đak R'lấp tỉnh Đắc Nông
Kiến Đức mới dừng lấp bụng không
Cả đoàn méo mặt than rên : Đói !
Dọn bữa liền mau , mắt liếc trông


Qua xã Đak Wer huyện Đak Song
Đak Mil, Cư Júp chẳng buồn ngong
Mong mau đến thác Dray Nu, (Dray) Sáp
Ngắm thỏa lòng ao ước bỏ công


Đến chốn hằng mơ xế buổi chiều
Mệt mõi đường xa đã tạm tiêu
Sửng sờ trước mắt : Ôi hùng vĩ !
Dòng thác mênh mông : Đổ dốc nhiều !


Lấp lánh cầu vồng : Giải lụa thêu
Nước tuôn chà xát đá rong rêu
Phó nhòm tài tử lăng xăng nhắm
Hụt bước lăn tòm : thét lớn kêu


Sưng chân khập khễnh suốt đường xa
Thì cũng Buôn Đôn, Hồ Lak qua
Suối Vàng, Suối Bạc, Lang Bian đẹp
"Cỡi ngựa xem hoa ", tiếc hít hà !


Chưa đi năm tỉnh thuộc Tây Nguyên
Đồng, Lak, Nông, Kon, Ku xứ tiên *
Làm sao biết được "Em Cùng Bọc"
Còn đói, khổ, nghèo, bụng chữa yên...


Khoailangsùng

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

Cô Hàng Rong


Thương cô gái trẻ gánh hàng rong
Một thúng con thơ, một thúng bông
Tóc cháy đầu trần phơi gió hạ
Chân chai da sạm trãi sương đông
Chồng si nát rượu, không phương giúp
Trẻ dại sữa ghiền, chẳng cậy trông
Những tưởng nên duyên tìm chỗ dựa
Nào ngờ gặp khổ cũng như không
Khoailangsùng


Thân Phận

Người ôm nỗi khó mỏi chân rong...
Kẻ hưởng an nhàn gối nệm bông
Đẩm ướt mồ hôi run tháng hạ
Trơ thân gió xát rát ngày đông
Cơ hàn túng uẩn, riêng lo giúp !
Đài các giàu sang, dám ngưỡng trông ?
Mái lá đơn sơ đời tạm dựa,
Năm qua hết kiếp phủi tay không ! 
Trúc Giang Tử


XIẾC RONG

Đánh trống tùng phèn ấy xiếc rong
Làm trò cây quạt , quạt ra bông
Nhanh tay mà mắt khi màn hạ
Hô biến lẹ chân thoát đám đông
Biểu diễn một mình không trợ giúp
Xong tuồng lại thấy khối người trông
Rày đây mai đó tìm nơi dựa
Xôi hết, việc rồi vẫn số không

HH 20-12-09



Nhằm Cây Đực

Mua chi loại chở đó đây rong
Chín tháng mười hôm chớ nhú bông
Lá chảng chè bè như cánh quạt
Cây còi đẹt ngắt hệt sầu đông
Ban ngày mấy bận rờ mò ngắm
Chập tối còn thêm vạch thử trông
Tiếc uổng công lao nhằm đực rựa
Phân tro tưới bón cuối cùng không

NhàQuê Dec 20, 2009



Quạt Lá Ổi 
(Của chủ nhân chậu Ổi)

Nước nhiều đáy chậu bám đầy rong
Chót đọt nhô khoe mấy nụ bông
Lá lớn phành ra làm chiếc quạt
Nan còm xếp lại lúc trời đông
Thừa nhàn thỉnh thoảng đem ra ngắm
Vất vả đôi khi cũng cậy trông
Bởi thế người xem như của quí
Dầu xinh, hoặc xấu, có hơn không

Trúc Giang Tử




Khều...BẠN !

Mất biệt lâu ngày : bận...chạy rong
Phải chi việc khá khỏi long-bong
Về nhà vợ nện cho cây quạt
Xoãy bước chân lia té dậu đông
Khỏi ngõ hoàn hồn, mình lại ngắm
"Còn đường!" chẵng mẽ , áo lành trông
Phen nầy giận Mụ..."dù" theo Bạn...
TRÚC TỬ cho nghe :" Có đúng không ?".
TDg 


Xin Đừng 


Mặt đầy râu quặp bám như rong
Lốm đốm đồi mồi giống khảm bông
Ưa biết việc nhiều, xa chỗ vắng
Thích nghe lắm chuyện, xáp nơi đông
Cây trồng trong chậu cưng, mong, ngóng
Trái đậu trên cành quý, đợi, trông
Xấu háy đừng nhìn lâu sẽ rụng
Bồi thường gấp bội biết hay không ?
Khoailangsùng



Thanh Long Chưa Trái

Đầu trên xóm dưới mới đi rong
Định kiếm mua vài... ngặt chửa bông
Có lẽ sùng ăn nên chậm trái
Hay là rễ lụn bởi gần Đông
Coi chừng có kẻ rình khi vắng
Đợi lúc chưa ai để ý trông
Nhóng góc... cây nào mà phát được
Ngoài ra giống tốt ít khi không...

NhàQuê Dec 23-12-09



Sắm Sẳn Khỏi Đi Rong

Thèm chi lão hữu phải đi rong
Chỉ tội hai vai đỡ "thúng bông" (1)
Giải nắng, dầm sương tìm kiếm nó
Mưa tuôn, gió lạnh thổi trời đông
Trong nhà sắm sẳn, khi cần đến
Khỏi phải chờ lâu, khỏi ngóng trông
Thiển ý đàn em xin híến kế
Sư huynh thấy thế có hay không ?

Trúc Giang Tử
(1) ý nói đầu, tóc bạc như bông gòn




Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

Bài Họa : Rủi Thành May

Ông ơi lớn tuổi chớ đi xe
Đường phố bây giờ luật tréo ngoe
Bọn nhỏ nô đùa sao chẳng tránh
Thân già cọc cạch phải tua te
Cũng may Phật độ đau nhè nhẹ
Nếu rủi ma xui khổ lắm nè
Tiên cảnh nẻo về đâu vắng vẻ
Lỡ ra lần nữa lấy ai che
Bạch Nga

Bài Họa : Thời May

Hay tin Thi Hữu bị tong xe
Bởi trẻ đi đường chạy tréo ngoe
Phước lắm cổ đầu không trặc trẹo
May nhiều thân thể ít tua te
Mừng đưa vận rủi qua truông đấy
Vui đón thời may đến cửa nè
Người ngay gặp nạn nên Trời độ
Ăn ở hiền lành có Phật che
Thuần Đức

May Rủi

Quá rủi vì chưng bị đụng xe
Té nằm co rút chẳng ngo ngoe
Lả sưng đầu gối u đau nhức
Cọ xát ống quần sướt rách te
Nhờ chú xe ôm ra đỡ dậy
Lấy chai đầu xức rát ghê nè
Ô tô hãm kịp gần bên đó
Phước mạng ơn Trời Phật chở che
Lê Dân

Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009

Cảnh Bình Yên


Từ khi chiến sự đã ngừng im
Thôn xóm tưng bừng rộn tiếng chim
Gà gáy ò o vang ruộng lúa
Cu kêu gù gú khắp đồi sim
Yến, oanh ríu rít thi bay bổng
Cò, cốc lăng xăng rủ hụp chìm
Bìm bịp kêu vang tin nước lớn 
Yên bình cảnh đấy dễ đâu tìm
Thu Phai

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Học Làm Thơ Đường

Hồn thơ lai láng thiếu duyên văn
Thiếu cả chân phương luật trắc bằng
Năm vận khô nghiên còn lạc hướng
Tám câu tà bút vẫn sai đàng
Tri âm cách dặm chưa bình giảng
Bằng hữu xa đường hết hỏi han
Dù khó bao nhiêu nào chán ngán
Kiên tâm bền chí quyết không hàng
Thuần Đức

Lảng Du

Chúng báo rằng ta lảng trí rồi !
Không đâu ta chỉ thích đi chơi
Tham quan xóm lạ nhìn hoa cỏ
Dạo cảnh đường xa ngắm đất trời
Sáng bước lang thang tìm nắng ấm
Chiều ngồi thờ thẩn đón mây trôi
Màng chi thế sự ai thương ghét
Cuộc sống riêng mình thấy vẫn vui
Tía Tô

Mưa Nửa Đêm


Đêm khuya rỉ rích nhạc côn trùng
Nỗi sợ len vào tưởng rét run
Có phải ma rên tuôn gió lạnh
Hình như quỉ khóc gọi mưa phùn
Choàng nhanh áo nỉ, quàng khăn lụa
Trùm vội mền len, mang vớ thun
Lạnh ngắt sống lưng, ê buốt óc
Chừng nghe gỏ cửa : " Mở đi Sùng "
Khoailangsùng


Bài Họa : Ngày 13 Chẩn Mạch


Trời Nam đất Mỹ cách muôn trùng
Hiểu rõ vì sao lại phát run
Xứ Bến làm gì băng giá có
Hàm Luông khó thể hắt sương phùn
Nguyên do tối ngủ hay ôm gối
Hậu quả ngày mang lắm nịch thun
Huyết mạch không đều ...nên khó chữa
Thì thôi biết vậy chớ nên sùng
Nhà Quê 13-12-09


 Bài Họa : Chớ Vội Sùng


Khí tượng loan tin báo tuyết trùng
Nghe qua hoảng sợ dạ run run
Lâu rồi chưa nếm trời giông nổi
Mới thấy gần đây suối nóng phun
Trái đất như chừng hâm nóng lại
Môi trường ô nhiễm thấy mà thun
Suy đi nghĩ lại thêm căng óc
Hãy cứ bình tâm chớ vội sùng
Hồng Hạnh Nguyên





Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

Nhà Giáo Về Hưu


Nghe tiếng trống báo giờ lên lớp
Tiết cuối cùng nghề giáo là đây
Để rồi rong ruỗi đường mây
Trở về lều cỏ am cây cuối đời

Đem tâm huyết dành trao lớp trẻ
Cả tuổi xuân thoáng chốc trôi qua
Ngoảnh nhìn tóc đã sương pha
Bùi ngùi tim đập ngân nga nỗi buồn

Không con cháu cảnh nhà vắng vẻ
Ra vào thường chỉ một mình thôi !
Bạn bè nay cũng xa rồi
Thói đời mặn nhạt dần trôi nghĩa tình

Năm cũng được đôi lần thăm viếng
Trò cũ về ôn chuyện ngày xưa
Vội vàng thiệp tặng, quà đưa
Rồi như cơn gió, như chưa đến tìm

Dù sao cũng được người nhớ đến
Còn hơn ai Nhà Giáo không trò
Về hưu tủi phận, thẹn thò
Mấy mươi năm chở chuyến đò không công


Thu Phai

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009

Ước Còn Mơ


Nhớ xưa chị bảo tập làm thơ
Năng khiếu Trời ban chớ hững hờ
Em xét gia đình còn nặng gánh
Thời gian chưa thể được vui !


Bây giờ em lại rất yêu thơ
Em quyết nghe theo chẳng hững hờ
Bổn phận gia đình đà trọn vẹn
Cuộc đời thư thả thích mông


Hằng mong được chị dạy văn thơ
Chị ở nơi nao mãi hững hờ
Đành phải tự biên rồi tự họa
Dỡ hay nào biết tự hào


Buồn riêng văn kém mất duyên thơ
Trách bấy nàng thơ cũng hững hờ
Nghiên bút chờ đây, đành trốn mất
Nản lòng tựa ghế thả hồn


Rồi em nhẹ viết mấy vần thơ
Chị đến cùng em chẳng hững hờ
Vui bảo " Thơ em nay khá lắm !
Đã tròn niêm luật đỡ lơ


Nhưng còn thiếu ý lúc hòa thơ
Học hỏi dồi trau chớ hững h
Phát triển tài năng như đạo đức
Đừng nhiều đa cảm sống trong


Người xưa lưu lại biết bao thơ
Yêu nước thương dân chẳng hững hờ
Cảm mến muôn loài cùng vạn vật
Không gì vướng bận chuyện buồn !


Tình thơ cao quý mới là thơ
Hãy nhớ lời ta chớ hững hờ "
Lĩnh ý ngẫn lên người đã khuất
Giật mình tỉnh giấc...ước còn !!!


Thuần Đức