Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

Quê Nghèo


Ba đảo dừa xanh cạnh biển Đông
Muôn đời muôn kiếp vẫn hằng mong
Phù sa nước ngọt sông đem lại
Ốc hên tôm cua biển đãi công

Bến bến thuyền neo chờ đợi đến
Bờ bờ bần rũ mõi mòn trông
Lô nhô phận mỏng chìm theo sóng
Kiếm cái ăn quèn tận biển Đông

Thu Phai


Thơ xướng họa

Mới Chín mươi

Tuổi mới chín mươi chửa phải già
Cớ sao mái tóc điểm sương pha?
Mắt mờ tai lãng buồn ghê nhỉ?
Lưng mõi gối chùn khổ dữ a!
Gà vịt chó trâu đều chẳng sực
Lươn rùa rắn rít cũng buông tha
Cao xanh ông chẳng thương người tốt
Nỡ để thân con giống cụ già

TíaTô

Già Còn Gân

Tuổi chín mươi đâu đã quá già
Ông "Trình" thuở trước vẫn coi pha
Hơn trăm sáng suốt. Ồ! hay nhi?
Nhị bát đăng quang. Sướng quá a!
Chọc tếu ngầm ngầm đôi bạn xực
Đùa giai thượng hạ chẳng từ tha
Ngoài da ruột để, tròn đời tốt
Bấm đốt cười khan hụt quảng: GIÀ

Chúc Cụ leo thêm mò cẳng ổng
Đôi hài cháu ướm vói theo nha!!


NhàQuê


Chẳng phải già

Dù có chín mươi đâu đă già
Cụ thừa sung sức để xông pha
Văn chương ý nhị ngầm hay nhỉ?
Thi tứ ngọt ngào thật dữ a!
Già quá nghiêm trang con cháu sợ
Già luôn vui vẻ tổ tiên tha
Ngẫm xem thanh, điệu, vần, câu, cú
Mừng thấy hồn thơ cụ chẳng già
Khoailangsùng kính họa

Còn … tươi

Cụ Tía tiên phong đẹp tướng già
Râu dài …mắt sáng tựa đèn pha
Còn lo quốc sự chu toàn hết
Vẫn chấp gia quyền oai lắm a
Chớ tưởng …tung chân mà chẳng tới
Thử thời… phạm tội quyết không tha
Bình yên dưới thế nhờ công lớn
Ai dám …ho hen bảo Tía già? !!!

Lá vàng


Mưa


Mưa sông đổ lệ gái chưa chồng
Mưa biển mịt mù mõi mắt trông
Mưa phố bó chân anh bán dạo
Mưa quê tiếp sức chị làm đồng
Mưa vườn tơi đất cây xanh tốt
Mưa ruộng ngập bờ lúa trổ bông
Mưa núi tái tê lòng lữ khách
Mưa rừng sơn nữ có buồn không?

Thu Phai

Nụ Cười


Cười đẹp ai ai cũng thích cười
Cười là biểu lộ ý vui tươi
Cười lơi nửa miệng khi giao tiếp
Cười há rộng mồm lúc quá vui
Cười khít đôi môi vì khó tánh
Cười gằn lạc giọng bởi hờn người
Cười nghe bé hé mòi dê chúa
Cười dịu dàng xinh đúng nụ cười

                                                                                                            Khoailangsùng



Đời Công Bộc


Chuyện đã qua rồi mới nói ra
Một thời tôi tớ kiếp sai nha
Trên hô một tiếng đà xanh mặt
Dưới nói vài câu đã sởn da
Bửa củi chăn heo quên sức trẻ
Vét kinh cày ruộng quản thân già
Nhà quan có việc nai lưng gánh

Thật kiếp trâu bò cũng hóa ma
                                                                                                                    Khoailangsùng

Nhớ thời bao cấp


Nhớ thời bao cấp


Mấy năm bao cấp dạ muốn teo
Miệng cứ lên gân tuyệt cú mèo
Đầu tháng ngóng chờ mua nước mắm
Cuối năm mong đợi bán thịt heo

Thân gầy bụng chứa...cao lương mốc
Vóc ốm tim tràn...triết lý meo
Hai thước vải bông dư sức mặc
Mập, lùn, cao, ốm cũng vừa theo

Khoailangsùng

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2009

Có Nhớ


Xa xôi bậu có nhớ quê hương? 
Bến Trúc ngày xưa với phố phường
Sông rạch chịt chằng ngăn khắp chốn
Chuối dừa chen chúc áng muôn phương

Cầu tre cầu khỉ không mong đếm
Cầu đúc cầu dừa chẳng sánh đương
Hãy kể bao nhiêu cầu đã biết
Rõ ràng đất mẹ bậu còn thương
Khoailangsùng