Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

Thơ xướng họa

Mới Chín mươi

Tuổi mới chín mươi chửa phải già
Cớ sao mái tóc điểm sương pha?
Mắt mờ tai lãng buồn ghê nhỉ?
Lưng mõi gối chùn khổ dữ a!
Gà vịt chó trâu đều chẳng sực
Lươn rùa rắn rít cũng buông tha
Cao xanh ông chẳng thương người tốt
Nỡ để thân con giống cụ già

TíaTô

Già Còn Gân

Tuổi chín mươi đâu đã quá già
Ông "Trình" thuở trước vẫn coi pha
Hơn trăm sáng suốt. Ồ! hay nhi?
Nhị bát đăng quang. Sướng quá a!
Chọc tếu ngầm ngầm đôi bạn xực
Đùa giai thượng hạ chẳng từ tha
Ngoài da ruột để, tròn đời tốt
Bấm đốt cười khan hụt quảng: GIÀ

Chúc Cụ leo thêm mò cẳng ổng
Đôi hài cháu ướm vói theo nha!!


NhàQuê


Chẳng phải già

Dù có chín mươi đâu đă già
Cụ thừa sung sức để xông pha
Văn chương ý nhị ngầm hay nhỉ?
Thi tứ ngọt ngào thật dữ a!
Già quá nghiêm trang con cháu sợ
Già luôn vui vẻ tổ tiên tha
Ngẫm xem thanh, điệu, vần, câu, cú
Mừng thấy hồn thơ cụ chẳng già
Khoailangsùng kính họa

Còn … tươi

Cụ Tía tiên phong đẹp tướng già
Râu dài …mắt sáng tựa đèn pha
Còn lo quốc sự chu toàn hết
Vẫn chấp gia quyền oai lắm a
Chớ tưởng …tung chân mà chẳng tới
Thử thời… phạm tội quyết không tha
Bình yên dưới thế nhờ công lớn
Ai dám …ho hen bảo Tía già? !!!

Lá vàng


Không có nhận xét nào: