Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2010
Một Thời Hoa Bướm Khó Quên
Nhớ thuở hồi cư thiếu mọi bề
Áo chàm loang lỗ nón vành te
Sáng lo đi học lòng quên đói
Chiều đội bông lan bán vĩa hè
Chín tuổi gót chân đầy gió bụi
Hoa niên dầu dãi quá chua cay
Mơ gì nệm ấm chăn êm có
Nghèo quá cho nên chẳng bạn bè
Nguyễn Tấn B
i
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bài đăng Mới hơn
Bài đăng Cũ hơn
Trang chủ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét