Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2009

NợVăn Thơ

Nếu không duyên nợ dễ gì đeo
Cái nghiệp văn thơ nghiệp ngặt nghèo
Hai chữ thất niêm hai chữ xóa
Một câu lạc vận một câu đèo
Chuốc lời lưu loát thành vơ vẩn
Gò ý sâu xa quá nhạt phèo
Cái nợ văn thơ là thế thế
Bỏ không đành dạ cố mà theo
Tuấn Hinh

Họa vận :

Túi thơ hồn mộng vẫn mang đeo
Thanh bạch đành cam thủ phận nghèo
Chung đỉnh trần ai không hệ lụy
Lợi danh ảo ảnh há vinh đèo
Nhơn tình trước mặt lòng tê ngắt
Đạo lý ngoài môi dạ chán phèo
Thi sĩ ngàn xưa khinh giả cuộc
Tấm lòng cao thượng cố noi theo
Thuần Đức


Họa vận :


Khổ qua đắng nghét dễ gì đeo
Hốp tốp làm chi phải ngặt nghèo
Nẽo thẳng không đi còn vướng vấp
Đường suông chẳng bước lại trèo đèo
Túng cùn bặt lối sầu ê óc
Rán đã mòn hơi tưởng thủng phèo
Kinh tởn một lần hồn phách tán
Xin chừa tự hậu chẳng men theo
Thục Đức


Họa lại vận : Nợ văn thơ


Phong nguyệt lưng bầu trót đuổi đeo
Hỡi ơi thất vọng cực hơn nghèo
Hoa thơm phảng phất trên sườn dốc
Tứ đẹp lơ thơ tận đỉnh đèo
Tim óc vật vờ quay tắp tít
Ruột gan tan nát lộn tùng phèo
Vần thơ nhờ cậy đưa tin thắm
Chật vật dường nào cũng cố theo
Tuấn Hinh


Không có nhận xét nào: