Thứ Hai, 26 tháng 10, 2009

Họa bài : Nuôi Cá

Úiiii...Dzaaaaaaaaaa...!!!


Lỡ đớp Khoai Sùng … béo lũ tra
Thời may cá trú ở gần nhà
Ngày phân chắt mót vài sô củ
Hào phóng tối thêm mấy thúng quà
Nuôi thúc như vầy mau tới lứa
Làm giàu kiểu đó đúng….phòng xa
Mỗi năm … chục lứa .. chao ôiii … xướng
Cái xác xanh xao phủ ….lụa là
tongue.gif chay.gif

Lá Vàng



MỘT HAI, BA..

Ở quê ông Bốn dựng cầu tra
Lũ trẻ đang chơi chạy cuối nhà
Cứ thế dành nhau tuôn bí kíp
Đứa nào xong trước được cho quà
Cá tra nhờ thế cân càng nặng
Ông Bốn nhà giàu tiếng vọng xa
Kinh tế trên đà suy sụp mãi
Riêng ông rủng rỉnh có đều là…

HH 22-10-09



Đở Ngặt...Lại Ngon...CƠM !!!

Nhớ thuở "chầu xưa"...nuôi cá Tra
Bà tôi tận dụng "phế" trong nhà :
Nhiều khi chuối-chín cùng sơ-mít ,
Ít lúc cơm-thiu...tợ được quà
Chẵng "thúc", thất thường dường...mặc kệ
Nhà xa quán chợ thủ...phòng xa
Cùng khi lỡ cạn : khô, dừa...hết
Cũng có canh-chua cá (kho) tộ...là !!!
TDg .



Lạ Lắm

Cùng loài có mỗi họ hàng Tra
Đổ xuống nuôi chung kể một nhà
Đói khát đâu nào tranh thí mạng
No nê cũng vẫn ráng giành “quà”
"Bom tuôn" xối xả luôn tràn tới
"Đạn vãi" liên hồi chớ dãn ra
Đó phải tiền căn phường nhũng lạm
Đầu thai mữn cũ giữ nguyên là

NhàQuê 23-10-2009


Có ….Có Quyền

Nghề nào cũng nhợn mấy thanh tra
Mặt lạnh như băng khác ở nhà
Bả quạu …tàn đời… chờ lảnh giấy
Ông chê …lựa thế tiến dâng quà
Hèn chi chức bợ buông đâu được
Bởi vậy quyền vồ khó bỏ ra
Tụt hậu đàng sau hàng thế kỷ
Nhằm nhò dính dáng tới ai là

NhàQuê, 24-10-2009


 Tầng Thứ 11
Hộ khẩu rành rành cứ phúc tra
Văn hoa nói trại tới thăm nhà
Xa gần bóng gió còn chưa tốt
Lưởng lự hồi lâu gợi ý quà
Quản Chế từ danh nghe lạ hoắc
Bìa Đen đối tượng thoát gì ra
Thời may bạn rủ thôi dong quách
Dưới thớt trên đe khó đoán là

NhàQuê, 24-10-2009


Cá Tra

Bí quyết làm giàu khỏi phải tra
Thôn quê đã sẳn có ao nhà
Khoai sùng đổ trút đem nuôi cá
Mít héo quăng ra gọi chút quà
Đến lớn, "bao chài" rao bán tất
Vô thùng, đóng dấu gọi "Ba-sa"
Thương buôn xuất khẩu ra "ngoài nước"
Được giá, lời to, thế mới là...!



Trúc Giang Tử


Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2009

Thói Đời


Khôn dại suy ra cũng lạ đời
Xa gần lắm chuyện kể cho vui !
Người khôn thủ lợi thêm nhiều của
Kẻ dại vô tư chịu thiệt thòi
Xử thế bất lương giàu chất ngất
Đối đời nhơn nghĩa mạt tơi bời
Nhìn khôn ngắm dại cười nôn ruột
Cười để cho vui, mệt cũng cười !!!
Thuần Đức

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009

Nuôi Cá

Chưa khỏe gì bằng nuôi cá tra
Khỏi lo tốn cám, sạch vườn nhà
Hừng đông già trẻ đi thăm viếng
Sẩm tối gái trai đến tặng quà
Ao sâu hay cạn đều mặc kệ
Nước trong hoặc đục chẳng lo xa
Hết năm khối kẻ dành mua hết
Rủng rỉnh tiền tiêu; cháp ngọt là
                                     Khoailangsùng

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2009

Chim Non Bị Nhốt























Ánh hồng vừa rựng sáng
Sương đượm cỏ trong ngần
Hôm nay trời thật đẹp
Em bay dạo khắp rừng


Ngàn hoa khoe sắc thắm
Hương nhụy quá thơm tho
Lá xanh chen lá đỏ
Hứng chí em hát hò


Hát tặng trời bình minh
Hát tặng khu rừng xanh
Hát tặng hoa xinh đẹp
Hát tặng trái trên cành


Hát say sưa líu lo
Em hát cho thật to
Em hát nhiều bản tuyệt
Rồi mệt mõi ngủ khò


Khi giật mình tỉnh giấc
Đã bị nhốt vào lồng
Em kêu la cầu cứu
Em đuối sức vẫy vùng


Em khóc cho số phận
Em khóc nhớ rừng xanh
Em khóc nhớ mẹ hiền
Em khóc nhớ bầy bạn


Nước mắt em ai thấy
Sầu em ai có hay
Mẹ cha nào có biết
Con trong cảnh đọa đày


Van xin thả em ra
Cho em về với rừng
Cho em về với mẹ
Người ơi ! Hãy thả em !!!


Thuần Đức


Hận quân Xâm Lược

Hận quân xâm lược giang san
Khiến người ra trận người mang gánh sầu
Nỗi lòng năm tháng nao nao
Đêm nhìn muôn vạn cánh sao lu mờ
Bên tai tiếng vạc buồn mơ
Lại thêm tiêng quấc ngẩn ngơ tâm hồn
Nhớ xưa giữa cảnh thu buồn
Người xưa cất bước lên đường chia ly
Dặm dài cách trở sơn khê
Rồi sang thế giới nên kia mịt mùng
Biết ai nhắn hỏi cho cùng
Biết ai tâm sự nỗi lòng đau thương
Tam tùng soi đấy là gương
Mượn mùi tứ đức làm hương xức đầu
Thời gian phương thuốc giải sầu
Thu nầy lại nhớ...một màu thu xưa!
Thuần Đức



Thứ Ba, 20 tháng 10, 2009

Nổi Lòng Chinh Phụ

Trăng vàng nhuộm khắp non sông
Trời cao bễ rộng mênh mông thẳm vời
Liễu buồn rũ cánh tơi bời
Cảnh buồn chạnh nhớ tới người năm xưa
Gió buồn lao lách rèm thưa
Cây run run chuyển cành đưa nhịp nhàng
Em buồn tâm trí hoang mang
Lắng nghe muôn điệu tơ vàng của đêm
Xa nghe khúc nhạc êm êm
Gần nghe tiếng lá họa thêm tiếng lòng
Em đi nhè nhẹ ven sông
Ngẩng nhìn tinh tú muôn trùng cao xa
Bên Em cành trúc la đà
Ngả nghiêng theo gió lật tà áo bay
Chân trời mây quyến rũ mây
Không trung chim nhẹ mõi bay tìm đường
Nhắc thôi trăm nỗi thê lương
Cố tìm trong cảnh bóng chàng nơi nao
Lòng Em tan nát rầu rầu
Tình duyên mộng ảo cơ cầu đa đoan
Năm canh mắt tắm lệ tràn
Rạn lòng máu chảy không hàn cho nhau
Tuấn Sơn


Thứ Hai, 19 tháng 10, 2009

Vượt Đèo Trong Mưa

Đường chiều mù mịt bóng mây trôi
Tiếng sấm chưa vang chớp đến rồi
Mưa đổ cành rơi tuôn khắp nẻo
Gió gào lá rụng tỏa muôn nơi
Ô tô gầm rú bò quanh núi
Du khách lặng thinh nhấp nhổm ngồi
Lâu hoắc hết đèo mưa mới dứt
Thở phào khách bảo thích mê tơi
Thu Phai

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2009

Hồi Ức Tuổi Thơ


Vầng dương lố dạng lúc trời đông
Ríu rít muôn chim đón nắng hồng
Bướm lượn đôi bầy trên thảm cỏ
Cha con cùng cất bước ra đồng


Đến khúc bờ đê bị đứt hai
Lên lưng cha cỏng sướng vui thay
Nhìn trời ngắm đất lòng khoan khoái
Thầm ước bờ đê cứ bễ hoài


Đến nơi cha lội hái lục bình
Con thì xách giỏ đứng bờ kinh
Đợi cha mồi móc canh phao sẵn
Thấy cá ăn câu con giựt lên


Được cá trê vàng mập bự ghê !
Con kêu cha đến gỡ liền kề
Niềm vui cá đớp mồi lia lịa
Đầy giỏ cha con mới trở về


Cá trê mẹ thích nấu canh bầu
Cá lóc xào tương đúng kiểu Tầu
Muối sả cá trào chiên số dzách
Cha cười khen mẹ khéo và mau
Thuần Đức 1956


Noái dóc

Thuở mới sinh ra đã thạo đời
Ngâm thơ luyện võ ấy trò chơi
Đông Pha, Lý Bạch...đua nhau thỉnh
Lữ Bố, Bùi Ngươn...sợ phải mời
Nức tiếng năm châu...luồn xuống đất
Lừng danh bốn bể...tuốt lên trời
Giỏi khâu trị bịnh...bằng tâm lý
Chỉ nói vài câu...héo hóa tươi
Khoailangsùng


Quả thật dóc hết cở


Nói dóc anh kia quả hợm đời
Nom qua quả thật ảnh nói chơi
Văn nhân nổi tiếng còn tìm thỉnh
Võ tướng vang danh cũng tới mời
Khoác lác, bàn tay nâng quả đất
Ngông cuồng, ngón cái ấn lên trời
Khoe khoang rất giỏi về y lý
Đã héo anh còn cứu lại tươi
Trúc Giang Tử


Chắc không dóc đâu


Hãy để dân đen nói chuyện đời
Đời đầy chuyện khổ chẳng phải chơi
Ban, Ngành, Bộ, Cục nên xin thỉnh
Tỉnh, Xã, Huyện, Phường muốn phải mời
Kế Đô giáng họa soi vào nước
La Hầu hưởng phúc trốn lên trời
Cám cảnh phận đời nô chí lý
Không phải sớm chiều héo hóa tươi
Mường Nam

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2009

Quen lạ, lạ quen?

















Đệ đã quen huynh ở kiếp nào
Chắc là gặp giữa giấc chiêm bao
Mơ màng oánh lộn trong Nhà trẻ
Say ngủ kỳ hờm chốn Lý lao
Mấy chục năm qua chưa biết trước
Vài ngàn ngày nữa sẽ tìm sau
Nay nếu không chê thơ dỡ tệ
Ít dòng đối họa...há quen nhau!
Khoailangsùng


Đoán được mà


Chửa biết "người ta=Nhà Quê" tuổi thế nào
Nhà đâu học ở trí là bao
"Sùng" gan mấy bực khi "Đây" trẻ
"Ấy" dạn không màng "Đó" nhọc lao
Chữ "Đệ" nghe kỳ xin báo trước
Xưng em khỏi chỉnh tiện về sau
Là ai...bấm đốt...đâu có tệ
Chửa gặp...nhưng mà...quá biết nhau
Nhà Quê


Ô...ô...Thầy...!


Chẳng biết Sùng gan dạ cở nào
Nghề trau mấy bực sức là bao
Trêu vào Sư Tổ e công tán
Chọc phải Nhà Quê ắt trí lao
Lá mỏng phen nầy xin dzọt trước
Khoai...già ở đó nhớ về sau
Ba ngày chẳng thấy ai trông quán
Hàng xóm tìm sang...tưởng niệm nhau!!!!
Lá Vàng

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

Vịnh Hạ Long










Thắng cảnh Hạ Long đẹp tuyệt vời
Muôn hòn giữa biển đứng chơi vơi

Dường như vạn tướng gìn biên ải
Tương tợ thiên binh giữ trận đời
Đảo Cá, đảo Gà, thêm đảo Phụng
Cung Thiên, Điện Ngọc, với sân Chơi
Bàn tay nghệ thuật ai xây đắp
Thế giới kỳ quan giữa nước trời


Trời đất bao la tỏa diệu huyền
Non xanh nước biếc động thần tiên
Mây hồng lãng đãng chào du khách
Sóng bạc nhấp nhô đón bạn thuyền
Chim hót trên cành nơi tĩnh lặng
Cá đùa dưới suối cảnh thiên nhiên
Cây ngàn gió biển hòa muôn điệu
Một chuyến tham quan thỏa ước nguyền
Thuần Đức


Họa vận :


Hạ Long Bắc Bộ chẳng xa vời
Biển rộng nước đầy khó nỗi vơi
Thắng cảnh hài lòng người viễn khách
Thiên nhiên ưu đãi bạn trần đời
Nơi đây thiên tạo say sưa ngắm
Mà đó tự nhiên thích thú chơi
Ai đã dày công lưu dấu tích
Kỳ quan thứ tám đẹp phương trời


Trời ban cảnh trí cảm mơ huyền
Núi thẳm rừng thiêng ấy cõi tiên
Mây trắng thẫn thờ chờ đón khách
Dòng trong hồ hỡi đợi mong thuyền
Thiên thai rạng rỡ chi là lạ
Bồng đảo sáng soi chẳng ngạc nhiên
Lực bất tòng tâm chưa viếng được
Hòa thơ tiếp vận hảo bao nguyền
Chánh Đại





Sống Thật Thà

Em là cá Lòng Tong
Được sanh trưởng dưới sông
Dòng nước là quê quán
Sống trôi nổi bềnh bồng


Biết bơi hồi bé tí
Theo cha mẹ lên đường
Tìm rong ăn đỡ dạ
Nào biết chi lo lường

Cha mẹ dạy em nghe
Phải sợ bác cá Trê
Tránh xa ông cá Lóc
Nể mặt cụ Rô Mề

Ai lớn hơn phải sợ
Họ nuốt chửng đời mình
Các con nên dè dặt
Lắm kẻ không có tình

Và nhớ đừng tham ăn
Mồi thơm ngon béo ngọt
Trong lưỡi câu bén nhọn
Bị móc họng thác oan

Còn nữa các con ơi
Đừng phiêu bạt ham vui
Xuôi dòng vào mương rạch
Người tát bắt rồi đời

Nhớ lời cha mẹ dạy
Chẳng dám đi chơi xa
Quẩn quanh trong mé cỏ
Ăn rong sống thật thà !

Thuần Đức

Hoang Vắng

 Ngang qua trường cũ nắng chiều phai
Lặng ngắt tiêu điều chẳng thấy ai
Một gốc si già trơ đứng đó
Đôi bàn ghế cũ gãy nằm đây
Thầy cô ngày trước về đâu nhỉ
Bè bạn bây giờ mõi cánh bay
Ngậm ngùi nhớ thủa xưa cùng học
Vui buồn kỹ niệm mắt cay cay
Thu Phai

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2009

Chân Không

Danh lợi ngoài tai chẳng bận lòng
Trăm năm phú quý vẫn hoàn không
Mày xanh mắt biếc đâu còn biếc
Má đỏ môi hồng cũng nhạt hồng
Học đạo trau giồi tâm trí sáng
Tu thiền vẹn giữ tấm gương trong
Lánh xa nghiệp ác không gây nghiệp
Vững chí kiên gan chí bá tòng
Thuần Đức


Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009

Chẳng vương nợ

Vương vấn làm chi cái nợ tình
Hỏi lòng lòng vẫn thấy hy sinh
Thi thơ cao quý đừng thơ thẩn
Hạnh phúc không riêng nghĩ lấy mình
Thuần Đức


Họa vận :
Ngàn xưa thi sĩ vốn đa tình
Lẽ bợn lòng son lụy tử sinh
Muốn với trời mây chung ý đẹp
Màng chi hạnh phúc giữ riêng mình
                                     Tuấn Hinh


Họa vận :
Ai bảo nhà thơ chẳng có tình
Duyên văn là hẹn ước ba sinh
Tao đàn mòn gót đâu tri kỷ
Nhắc lại thời gian luống giật mình
Thu Phai


Họa vận
Trong đục chi chi ấy cũng tình
Hững hờ cho lỡ nghĩa tương sinh
Tình thơ ấp ủ chiều thanh quý
Dám nhủ khuyên ai chớ hợm mình
Tuấn Hinh


Họa vận :
Nợ duyên còn chút nghĩa ân tình
Tiếc hận riêng mang tử biệt sinh
Thoáng qua giấc mộng kê vàng chín
Trăng chiếu qua song bóng một mình
Khoailangsùng

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2009

Kiếp Lão Nô


Muốn làm xếnh xáng lại không cho
Chịu kiếp phổ ky phải thập thò
Đông khách bưng bưng chim phá lấu
Vắng người xắt xắt chuột hầm kho
Thiếu tiền thiếu bạc đành đi ở
Không đức không tài chẳng chức to
Nhưng nếu chê Khoai già lại yếu
Về vườn câu cá chẳng cần lo
                           Khoailangsùng


Huề...nha!
Vuốt giận Sùng ơiiii...Lão xử cho
Nhà Quê quen tật ngứa tay thò
Thấy Khoai láng mướt dành ươm giống
Lựa củ tròn no chất chật kho
Chứ chẳng ém tài ngăn lối tiến
Càng không cố ý lấp ngôi to
Chiêu hiền đãi sĩ gương truyền thống
Dựng Quán xây Quầy xúm xít lo...
Thở Than


24/24 Môi Giới Hối Lộ
Dựng quán kinh doanh. đợi phép cho!
Xây sai kích thước kiểu chân thò
Phần sau mẫu chưa thành bếp
Phía góc nuôi mèo để giữ kho?
Thậm thụt heo gà toan đút lót
Lần dò rượu thịt kiếm quan to
Nhà Quê cấp nhỏ lòng không hẹp
Rỉ rịch...đôi câu...bắn khói lo
Nhà Quê

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

Nhà Thơ Tơ Lơ Mơ


Hào hoa phong nhã vốn con nhà
Trót đã theo đòi nghiệp rượu thơ
Ra phết tập tành trai kẻ chợ
Lên râu tán tỉnh gái đào
Vẻ người già dặn lòng son trẻ
Dáng bộ nghiêm trang nết lẳng
Ai trách nhà thơ sao lắm chuyện
Rằng trời sanh để sống trong !
Tuấn Hinh


Họa vận:

Xong chưa nợ nước với tình nhà?
Trai tráng lao vào rượu với thơ!
Nhả ngọc há đâu trò tán tỉnh
Phun châu lại phải kiểu tình
Thông minh lạc bước đường sa ngã
Sáng suốt rơi chân chốn lẳng
Tiếc bấy nhà thơ danh khắp chốn
Dìm đời vào lối sống mông !
Thuần Đức


Thứ Tư, 7 tháng 10, 2009

Yêu Thơ


Tầm tu mấy bước lại yêu thơ
Lãng phí thời gian cũng tại thơ
Kinh kệ hơ hà ba bốn bổn
Văn chương chập chửng mấy vần thơ
Duyên thiền hợp ý âu duyên kiếp
Nợ bút chân tình hẳn nợ thơ
Có lỗi chi chăng nào có biết
Biết lòng không nõ phụ tình thơ
                            Tía Tô


  Họa vận:


Thiền Sư luôn vẫn quý văn thơ
Muôn thuở còn lưu nét mực thơ
Thơ Đạo độ Đời truyền đạo pháp
Thơ Kinh giảng Luận chứng kinh thơ
Thơ gieo đạo đức hòa nhân thế
Thơ hợp trường đời dạy trẻ thơ
Vì đạo vì đời thơ sống mãi
Đạo đời sao nỡ chẳng yêu thơ
Thu Phai

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009

Bài họa : Nợ Văn Thơ


Giữa

Số phận trời ban ...ắt phải theo
An nhiên tự tại dẫu giàu nghèo!
Bơi qua bể khổ nào bi lụy
Vượt đỉnh trầm luân sá dốc đèo
Phú quý phù vân đâm chán ngắt
Vinh hoa mộng ảo lộn tùng phèo
Thong dong ước muốn...ra ngoài cuộc
Giữ Đạo Làm Người... quyết chí theo
Nhà Quê

Cầu Sư

Thầy Tía...xin dìu đệ tử theo
Hầu nghiên mài mực...thí thân nghèo
Rèn câu đạo đức lòng thanh giữ
Học chữ thường luân nghĩa khí đèo
Dẫu lợi không ham quyền chối bỏ
Dù danh chẳng thích thế tung phèo
Nhưng tình cố vẹn ân hằng nhớ
Sau trước một đường cứ thẳng theo
Thở Than



Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2009

NợVăn Thơ

Nếu không duyên nợ dễ gì đeo
Cái nghiệp văn thơ nghiệp ngặt nghèo
Hai chữ thất niêm hai chữ xóa
Một câu lạc vận một câu đèo
Chuốc lời lưu loát thành vơ vẩn
Gò ý sâu xa quá nhạt phèo
Cái nợ văn thơ là thế thế
Bỏ không đành dạ cố mà theo
Tuấn Hinh

Họa vận :

Túi thơ hồn mộng vẫn mang đeo
Thanh bạch đành cam thủ phận nghèo
Chung đỉnh trần ai không hệ lụy
Lợi danh ảo ảnh há vinh đèo
Nhơn tình trước mặt lòng tê ngắt
Đạo lý ngoài môi dạ chán phèo
Thi sĩ ngàn xưa khinh giả cuộc
Tấm lòng cao thượng cố noi theo
Thuần Đức


Họa vận :


Khổ qua đắng nghét dễ gì đeo
Hốp tốp làm chi phải ngặt nghèo
Nẽo thẳng không đi còn vướng vấp
Đường suông chẳng bước lại trèo đèo
Túng cùn bặt lối sầu ê óc
Rán đã mòn hơi tưởng thủng phèo
Kinh tởn một lần hồn phách tán
Xin chừa tự hậu chẳng men theo
Thục Đức


Họa lại vận : Nợ văn thơ


Phong nguyệt lưng bầu trót đuổi đeo
Hỡi ơi thất vọng cực hơn nghèo
Hoa thơm phảng phất trên sườn dốc
Tứ đẹp lơ thơ tận đỉnh đèo
Tim óc vật vờ quay tắp tít
Ruột gan tan nát lộn tùng phèo
Vần thơ nhờ cậy đưa tin thắm
Chật vật dường nào cũng cố theo
Tuấn Hinh