Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

Tuổi Già Của Ta

Tuổi già ta lại khác vô cùng
Hoàn cảnh gia đình góp chút công
Thủ bếp quá trưa lo mất vía
Nấu ăn hơi trễ sợ bay hồn
Một lời nặng nhẹ đều chưa có
Nửa tiếng bất bình cũng vẫn không
Bởi tại mạng mình con kiến riện
Tinh thần nhỏ xíu sợ lung tung
Thuần Đức

Tuổi Già Của Bạn

Tuổi già của bạn sướng vô cùng
Oai vệ quyền hành sánh quận công
Trợn mắt đám con lo khiếp vía
Dậm chân lũ cháu sợ kinh hồn
Bửa ăn có kẻ hầu sang nhỉ ?
Giấc ngủ được người trực sướng không ?
Cuộc sống huy hoàng chưa thỏa dạ
Đến hồi nổi giận chửi lung tung
Thuần Đức

Bài họa : LÊN NÚI YÊN TỬ

Ai lên Yên Tử cũng bườn leo
Chí quyết tham quan phải rán trèo
Gặp khoảng chông chênh nương gậy chống
Đối đường sửng đứng níu dây trèo
Nhiều phen hụt gót chừng teo ruột
Lắm lúc trượt chân tưởng thủng phèo
Đến tận đỉnh rồi vui khỏe khoắn
Ngồi xem lá rụng khẽ rơi vèo
Thuần Đức

Lên Thác

Chênh vênh vách dựng mõm cheo leo
Xiên xẹo lèn trơn vắt vẻo trèo
Lắc léo đá nhô xô suối ngoặc
Xỏ xiên dây néo kéo cầu treo
Lèo khèo luồn lách chừng rơi tỏm
Ngoắc ngoéo bon chen khéo lộn phèo
Lẽo đẽo dẻo dai thêm téo tẹo
Kìa trông trắng xóa nước tung vèo
Chi Lan

Bạn Cùng Thơ

Trăng thanh gió mát Bạn cùng Thơ
Vui thú an nhàn Bạn với Thơ
Nhớ thuở đôi vần Thơ với Bạn
Tưởng ngày muôn ý Bạn cùng Thơ
Đêm về mãi đón Thơ cùng Bạn
Ngày đến luôn chờ Bạn với Thơ
Vẫn giữ mối tình Thơ với Bạn
Yêu Thơ thường quý Bạn cùng Thơ
Thuần Đức

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

Xứ người đọc VÃN YÊU THƠ


   Xứ người đêm lạnh gió mưa tuôn
  Đọc VẪN YÊU THƠ để đỡ buồn
Nhìn lại quê người cô đơn mãi
Ngước về đất cũ nhớ thương luôn
Bao la tình mẹ như trời rộng
Vang dậy hồn thơ tựa sóng cuồng
Cay đắng phương trời xa xứ lạ
Mà vẫn yêu thơ để nhớ nguồn
     Huỳnh Ngọc Diêu
      Họa vận :  Xứ người đọc VẪN YÊU THƠ
      Chiều tà tiếng quốc gợi sầu tuôn
Tựa cửa lòng nghe thấm thía buồn
Bóng trẻ xứ người lê gót mãi
Thân già đất tổ bám chân luôn
Trời mây thăm thẳm đường đôi ngả
Non nước xa xôi sóng vạn cuồng
Vì cảnh mưu sinh cam tiếp bước
Vãn tin nước chảy chẳng quên nguồn
      Thuần Đức
          Hoa vận :   Xứ người đọc VẪN YÊU THƠ
         Thông già gội tuyết giọt sầu tuôn
 Lẩn thẩn hồn quê ủ mặt buồn
 Nhớ nước đêm ngày tha thiết mã
Thương nhà năm tháng vấn vương luôn
Cành mai chẳng đổ trong mưa loạn
Cội trúc còn trơ với gió cuồng
Người VẪN YÊU THƠ lòng khoắc khoải
Trời Tây đăm đắm hướng về nguồn
Trịnh Hoàng Hoanh
          Họa vận :   Xứ người đọc VẪN YÊU THƠ
Đất khách u buồn ngắm tuyết tuôn
      VẪN YÊU THƠ trổi giọng ngâm buồn
Mến thương đất mẹ bâng khuâng mãi
Hồi tưởng quê nhà nhắc nhở luôn
Gió cuốn mây trôi khơi thác loạn
Sóng gào biển động dậy quay cuồng
Xa xôi kỷ niệm hằng ray rứt
Thao thức lòng ai nhớ cội nguồn
                  Lê Dân
          Họa vận:   Xứ người đọc VẪN YÊU THƠ     

         Trời Âu gió lạnh tuyết rơi luôn
Thổn thức nào ngăn những giọt buồn
Xứ lạ người đi ray rức mãi
Quê nhà kẻ ở đợi chờ luôn
Hướng về quê mẹ lòng xao xuyến
Nhìn lại quê hương dạ rối cuồng
Mượn lấy dòng thơ ngâm giải muộn
Để đời vơi bớt nổi xa nguồn
                                            Tấn Thi
Họa vận:   Xứ người đọc VẪN YÊU THƠ
Đêm đêm nằm lắng tiếng mưa tuôn
Đọc mấy vần thơ để giải buồn
Bác Vẫn Yêu Thơ hồn trẻ mãi
Tôi còn nhớ nước mắt sầu tuôn
Mõi mòn chờ đợi đôi vần đọng
Khoắc khoải lo âu ngọn sóng cuồng
Biết đến bao giờ mai trổ nụ
Để đem con cháu trở về nguồn
                                Nguyễn Hữu Tính

Đông Tây Nam Bắc

(Thể Loại Liên Hoàn - Ngũ Bộ Xa Luân - Hạn Tứ Hướng)

Hai tuần sắp xếp chuyến chơi xa (1)
Mọi chuyện hằng ngày tạm gác qua (2)
Trở Bắc bao lần nghe thoái mái
Xuôi Nam mấy lượt thấy chan hòa (4)
Cân phân giữa những tình và tiện
Đọ sánh cùng chung trẻ với già (6)
Hội nhập Đông Tây sao khó quá
Thôi thì nhớ ... viếng đủ vui ta (8)

Viếng đủ vui ta mỗi bận qua (2)
Miền Nam ấm áp cảnh hiền hòa (4)
Mênh mông bát ngát làng quê gợi
Rộng rải thong dong hợp tuổi già (6)
Bởi lẻ Phương Đông trong dạ kẻ
Trời Tây khó dịu đáy lòng ta (8)
Nên chi Viễn Bắc nơi nầy đã
Quyến luyến, về Nam chuyện vẫn xa (1)

Xa quê ước muốn sống yên hòa (4)
Tất cả lo con trước lúc già (6)
Thắm thoát thời gian yên phận trẻ
Thoi đưa Tạo Hóa chút thương ta (8)
Đông - Tây quyết chí đường thâu ngắn
Khó Bắc lòng Nam dặm mấy xa (1)
Ngoảnh lại.. kiên cần bền vượt khó
E chừng thống khổ dễ gì qua (2)

      Khổ dễ gì qua...chắn lối già (6)

Bao năm khổ ải chính quê ta (8)
Người Nam kẻ Bắc lưu đày tận
Sách vở Tây Đông tuyệt tích xa (1)
Bịt mắt giăng rào chèn khắp lối
Xiềng chân chặn bước hết đường qua (2)
Từ đâu họa giáng lên thân phận
Bũa xuống nhân gian vốn hiếu hòa (4)


Hòa cùng lớp lớp bỏ quê ta (8)
Một tối thuyền mành vượt biển xa (1)
Trước mặt phương Nam mờ mịt sóng
Sau lưng hướng Bắc gió vờn qua (2)
Nhìn Đông nước bạn còn hy vọng
Quỉ dữ bờ Tây khó hoãn hòa (4)
Được mất thi gan cùng mạng vận
Suy cùng sắp đặt bởi Trời già (6)
 NhàQuê


 Bài họa: Viễn khách
                 hồi hương

1.Trời Tây đất Việt cách nhau xa
Bởi cảnh mưu sinh phải rán qua
Đáo xứ tùy nhơn không chống đối
Nhập gia tùy tục phải dung hòa
Ngoài đường gía buốt toàn người trẻ
Trong phố co ro lắm cụ già
Nước mạnh dân giàu nhiều biệt thự
Nhìn lầu cao vút mõi đầu ta

2.Ta đã nhanh chân sớm bước qua
Tìm nơi nương náo giữ tâm hòa
Nuôi con học tập theo đà tiến
Được bậc tài hoa trau luyện già
Ước nguyện công thành vui dạ trẻ
Cầu mong danh toại phỉ lòng ta
Không gì lo ngại điều hơn thiệt
Nước chảy về nguồn ắt chẳng xa...

3.Xa cách màu da ý vẫn hòa
Vuông tròn bổn phận khoẻ thân già
Đàn con tài trí thêm nhân hậu
Hiền phụ đảm đang hợp ý ta
Phước đức trời ban nơi xứ lạ
Ân lành Phật độ quảng đường xa
Vui mừng cuộc sống như tâm nguyện
Mơ ước toại lòng khổ đã qua!!!...

      4. Khổ đã qua truông thỏa ý già

Được tin biết rõ ở quê ta
Mở đường xa lộ nhìn thêm rộng
Đục núi xuyên đèo thấy chẳng xa
Vận nước xoay thời, mừng đứng vững
Cơ trời chuyển thế, khổ trôi qua
Ngàn ngàn lảng tử cùng quay gót
Vui khúc trùng hoan buổi hiệp hòa


5. Hiệp hòa ta tắm nước ao ta
Ánh sáng trời hồng lố dạng xa
Đất nước thanh bình muôn bạn đến
Non sông thịnh vượng lắm người qua
Đông Tây hội ngộ tình sâu đậm
Nam Bắc đoàn viên cảnh thái hòa
Thi hữu bốn phương về họp mặt
Cùng nhau xướng họa dưới trăng già
Tía Tô 



Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2009

Hiếu Vi Tiên


Lời dạy thâm sâu bậc thánh hiền:
''Nhơn sanh bách hạnh hiếu vi tiên"
Ơn cha chưa đáp đâu tròn đạo
Nghĩa mẹ đền xong mới đạt thiền
Hiếu tử nghìn xưa đời khắc tạc
Công dày vạn thuở sử ghi biên
Làm con biết kính yêu thờ phụng
Lòng mới an tâm dạ vẹn nguyền
Thu Phai
                                          

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009

Giải Oan Muộn

                                Tam triều ánh nhựt thanh liêm khiết
                                Lục tỉnh thinh danh chỉ độc tôn


Cảm phục vô vàn tiết cụ Phan
Bao năm gánh chịu nỗi hàm oan
Tượng đồng Thị Xã cam xiêu đỗ
Phần mộ Ba Tri chẳng viếng an
Sáu tỉnh, vì dân đành chịu mất
Ba triều, bởi nước xác thân tan
Hơn trăm bốn mấy năm, nay được:
Ái quốc trung quân tiếng cụ Phan
Khoailangsùng

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2009

Cổ Thạch

Cổ Thạch là đây đá chập chùng
Thiên hình vạn trạng thật muôn trùng
Am Đền thấp thoáng mù trên đỉnh 
Chùa Miễu lô nhô tít dưới thung 
Nẽo xuống quanh co chồn gối bước
Đường lên hiểm trở mõi chân run
Men theo bóng lá nghe chim hót
Nhìn biển từ xa bọt trắng tung
Thu Phai

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2009

Chùa Đất Sét *


Chùa nghèo đất sét vẫn oai phong
Bảo Tháp, Lư Hương rặt đất không
Mấy chục Sư- Thầy khom cổ tụng
Vài trăm tượng thú ngẫng đầu trông
Hai cây nến nhỏ mong rồi phận
Sáu ngọn đèn to đợi góp công
Tượng Phật vài ngàn chen chỗ đứng
Hiền từ dữ tợn đủ hình dong
Thu Phai

* Bửu Sơn Tự tại tỉnh Sóc Trăng
**Chùa có 1901 tượng Phật, 200 tượng thú bảo tháp lư hương, 6 cây nến lớn mỗi cây nặng 200 kí chưa đốt, 2 cây nến nhỏ mỗi cây năng 100 kí đang cháy cả mấy chục năm nay,

Chùa Chén Kiểu


Chén kiểu xưa rày chẳng dám khua
Cớ sao mua đập để tô chùa
Tam Quan lộng lẫy sang hơn Chúa
Chánh Điện huy hoàng đẹp giống Vua
Trên trời Phật Tổ chưa cho phép
Dưới đất Thầy- Sư đã vẽ bùa
Đông, hè Sãi ngủ giường Công Tử **
Mộng được trai tăng trả nợ mua
Thu Phai
*Chùa Tà Lón Sóc Trăng
**Chùa lưu giữ 2 giường ngủ mùa đông và mùa hè của Công tử Bạc Liêu

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

Quê Nghèo


Ba đảo dừa xanh cạnh biển Đông
Muôn đời muôn kiếp vẫn hằng mong
Phù sa nước ngọt sông đem lại
Ốc hên tôm cua biển đãi công

Bến bến thuyền neo chờ đợi đến
Bờ bờ bần rũ mõi mòn trông
Lô nhô phận mỏng chìm theo sóng
Kiếm cái ăn quèn tận biển Đông

Thu Phai


Thơ xướng họa

Mới Chín mươi

Tuổi mới chín mươi chửa phải già
Cớ sao mái tóc điểm sương pha?
Mắt mờ tai lãng buồn ghê nhỉ?
Lưng mõi gối chùn khổ dữ a!
Gà vịt chó trâu đều chẳng sực
Lươn rùa rắn rít cũng buông tha
Cao xanh ông chẳng thương người tốt
Nỡ để thân con giống cụ già

TíaTô

Già Còn Gân

Tuổi chín mươi đâu đã quá già
Ông "Trình" thuở trước vẫn coi pha
Hơn trăm sáng suốt. Ồ! hay nhi?
Nhị bát đăng quang. Sướng quá a!
Chọc tếu ngầm ngầm đôi bạn xực
Đùa giai thượng hạ chẳng từ tha
Ngoài da ruột để, tròn đời tốt
Bấm đốt cười khan hụt quảng: GIÀ

Chúc Cụ leo thêm mò cẳng ổng
Đôi hài cháu ướm vói theo nha!!


NhàQuê


Chẳng phải già

Dù có chín mươi đâu đă già
Cụ thừa sung sức để xông pha
Văn chương ý nhị ngầm hay nhỉ?
Thi tứ ngọt ngào thật dữ a!
Già quá nghiêm trang con cháu sợ
Già luôn vui vẻ tổ tiên tha
Ngẫm xem thanh, điệu, vần, câu, cú
Mừng thấy hồn thơ cụ chẳng già
Khoailangsùng kính họa

Còn … tươi

Cụ Tía tiên phong đẹp tướng già
Râu dài …mắt sáng tựa đèn pha
Còn lo quốc sự chu toàn hết
Vẫn chấp gia quyền oai lắm a
Chớ tưởng …tung chân mà chẳng tới
Thử thời… phạm tội quyết không tha
Bình yên dưới thế nhờ công lớn
Ai dám …ho hen bảo Tía già? !!!

Lá vàng


Mưa


Mưa sông đổ lệ gái chưa chồng
Mưa biển mịt mù mõi mắt trông
Mưa phố bó chân anh bán dạo
Mưa quê tiếp sức chị làm đồng
Mưa vườn tơi đất cây xanh tốt
Mưa ruộng ngập bờ lúa trổ bông
Mưa núi tái tê lòng lữ khách
Mưa rừng sơn nữ có buồn không?

Thu Phai

Nụ Cười


Cười đẹp ai ai cũng thích cười
Cười là biểu lộ ý vui tươi
Cười lơi nửa miệng khi giao tiếp
Cười há rộng mồm lúc quá vui
Cười khít đôi môi vì khó tánh
Cười gằn lạc giọng bởi hờn người
Cười nghe bé hé mòi dê chúa
Cười dịu dàng xinh đúng nụ cười

                                                                                                            Khoailangsùng



Đời Công Bộc


Chuyện đã qua rồi mới nói ra
Một thời tôi tớ kiếp sai nha
Trên hô một tiếng đà xanh mặt
Dưới nói vài câu đã sởn da
Bửa củi chăn heo quên sức trẻ
Vét kinh cày ruộng quản thân già
Nhà quan có việc nai lưng gánh

Thật kiếp trâu bò cũng hóa ma
                                                                                                                    Khoailangsùng

Nhớ thời bao cấp


Nhớ thời bao cấp


Mấy năm bao cấp dạ muốn teo
Miệng cứ lên gân tuyệt cú mèo
Đầu tháng ngóng chờ mua nước mắm
Cuối năm mong đợi bán thịt heo

Thân gầy bụng chứa...cao lương mốc
Vóc ốm tim tràn...triết lý meo
Hai thước vải bông dư sức mặc
Mập, lùn, cao, ốm cũng vừa theo

Khoailangsùng

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2009

Có Nhớ


Xa xôi bậu có nhớ quê hương? 
Bến Trúc ngày xưa với phố phường
Sông rạch chịt chằng ngăn khắp chốn
Chuối dừa chen chúc áng muôn phương

Cầu tre cầu khỉ không mong đếm
Cầu đúc cầu dừa chẳng sánh đương
Hãy kể bao nhiêu cầu đã biết
Rõ ràng đất mẹ bậu còn thương
Khoailangsùng