Bừng tỉnh cô miên đã chớm đông
Tiếc chưa giũ được bụi trần hồng
Bạn bè cắt ái say mùi đạo
Thân tộc ly gia tỉnh giấc nồng
Biết được bến mê nơi cõi tạm
Hiểu ra bờ giác chốn hư không
Hoa đàm đuốc tuệ tâm an lạc
Giấc mộng kê vàng có hóa không
Thu Phai
Thứ Năm, 26 tháng 8, 2010
Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010
Chiều Xế Bóng
Chiều xế bóng sao lòng còn tư lự?Mãi phân vân chưa quay gót về đông
Bạn mình ơi luyến chi chốn bụi hồng
Kìa ánh sáng trời ban mai rạng đẹp
Mau lánh xa con đường xưa nhỏ hẹp
Tìm cho mình một nếp sống thanh cao
Bạn tôi ơi suy nghĩ kỹ chưa nào
Mình chờ đợi trả lời mau nhé bạn !
- Mình khẽ nói bạn ơi xin chớ giận
Có nguyên do mới trễ đáp hầu đây
Nỗi niềm riêng chôn kín đáy lòng nầy
Ai có hiểu cho chăng mà than thở
Nghiệp lỡ tạo chưa đành tâm bỏ dở
Hẹn thời gian thu xếp ít năm sau
Nét nghiêm trang trong chiếc áo sậm màu
Thì bạn quý có vui mừng chăng hỡi ?
Thuần Đức
Vu Lan Báo Hiếu
Yêu Thơ
Nàng Thơ đã trốn đâu rồiĐể ta thờ thẫn bồi hồi nhớ Thơ
Gió vờn nhẹ lách rèm thưa
Chị Hằng cảm động lửng lơ đêm trường
Thơ ơi xin chớ trốn luôn
Canh tàn sắp lụn đêm buồn nhớ Thơ
Bên tai tiếng hát mộng mơ
Giọng sầu than vãn ngẫn ngơ nỗi lòng
Vắng Thơ như gặp tuyết đông
Gần Thơ mới thấy trời hồng ấm vui
Dù Thơ góc bễ chân trời
Cũng về gặp nhé trọn đời bên nhau
Lòng ta chứng có trăng sao
Nghiên chờ mực đợi biết bao nhiêu tình
- Bạn ơi đừng quá bất bình
Thơ về đây tạ tội mình rong chơi
Bởi Thơ lỡ trót ham vui
Tìm sông tìm suối tìm đồi lang thang
Ngoài kia cảnh đẹp rỡ ràng
Núi cao thăm thẳm cây ngàn xanh tươi
Mây hồng mây trắng lưng trời
Thiên hình vạn trạng tụ nơi đỉnh đầu
Hoa rừng khoe sắc muôn màu
Bướm đàn tuyệt đẹp lượn chào đón Thơ
Bên dòng suối nước xanh lơ
Thơ soi dáng liễu ngẫn ngơ ngắm nhìn
Chim muôn ríu rít đưa tình
Láu liên đôi mắt như rình ngắm Thơ
Cảnh vui tràn ngập hồn Thơ
Ở thì không nỡ bỏ lơ chẳng đành
Vòm trời tinh tú hiện nhanh
Dường như ngọc cẩn long lanh sáng ngời
Hãi hùng đêm tối tới nơi
Nhanh chân Thơ chạy một hơi về nhà
Mãi mê cảnh lạ đường xa
Để bạn thương nhớ thật là tội thay
Thơ xin hứa hẹn từ nay
Thơ không lêu lỏng đi chơi la cà
Luôn luôn túc trực Bạn Già
Bởi Thơ hiểu lắm tuổi già yêu Thơ
Thuần Đức
Chân Tu
Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2010
Tu Là Cội Phúc
Ôi ! Cảnh đời sao quá phủ phàngMộng tình chớm nở lại ly tan
Vầng trăng năm cũ còn lơ lửng
Soi thấu tâm tư...khúc nhạc tàn!
Tuổi xuân chỉ biết sống xa hoa
Mày vẽ môi xâm lụa lượt là
Áo lửng quần tua trau vóc dáng
Nào ngờ tình phụ...bởi kiêu sa
Thức tỉnh bình tâm giũ bụi hồng
Dòng đời gạn đục lắng khơi trong
Hoa sen tinh khiết hương thơm quý
Muôn thuở thanh cao chẳng nhiễm bùn
Thuần Đức
Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2010
Bừng Thức Tâm Tư
Bát Nhã Hoa Khai đến với mìnhTâm tư bừng thức biết phân minh
Hồng trần cõi tạm nơi vay trả
Dưỡng tánh tu tâm sửa ý tình
Ngày tháng trôi nhanh chẳng đợi mình
E rằng thêm tuổi nhạt thông minh
Ngày nay giác ngộ mừng chưa muộn
Ân nợ tròn xong vẹn nghĩa tình
Hạnh phúc hôm nay đã biết mình
Dọn lòng thanh thản đón viên minh
Nâng then hé cửa tìm phương hướng
Dõi bước tiền nhân hợp lý tình
Thuần Đức
Thu Vàng
Gió cuối thu đưa tiếng xạc xào
Buồn thu nhung nhớ bóng hư hao
Chiều thu chậm xuống còn lưu luyến
Một chút duyên đầu thu đã trao
Vàng lá thu rơi ngập lối đi
Thu thương phận mỏng chẳng duyên gì
Tàn thu nhạt nắng sương thu lạnh
Tiếc một mùa thu sớm biệt ly
Thu Phai
Buồn thu nhung nhớ bóng hư hao
Chiều thu chậm xuống còn lưu luyến
Một chút duyên đầu thu đã trao
Vàng lá thu rơi ngập lối đi
Thu thương phận mỏng chẳng duyên gì
Tàn thu nhạt nắng sương thu lạnh
Tiếc một mùa thu sớm biệt ly
Thu Phai
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



